Một thoáng Quán Xưa

"Bài viết là lời tri ân của công ty Rượu Ba kích Trúc Bạch gửi đến Quán Xưa như một lời cảm ơn vì sự hợp tác  trong việc hỗ trợ phân phối và bán các sản phẩm Rượu Ba kích, Rượu Táo mèo của công ty. Rất mong sẽ tiếp tục được hợp tác cùng phát triển với Quán Xưa trong thời gian tới.
Xin chân thành cảm ơn!"

Một thoáng Quán Xưa

“Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà

              Quê tôi ai cũng có một dòng sông tuổi thơ”

           Không biết tự khi nào, trong  tôi đã có một dòng sông như thế quyện chảy. Tôi lớn lên, xa nhà lên thành phố học rồi đi làm. Cuộc sống cứ bề bộn với những lo toan, bon chen và hối hả . Tưởng chừng như tôi  rồi cũng sẽ  bị cuốn vào vòng xoáy bất tận của thủ đô hoa lệ như bao bước chân vội vã ngoài phố kia nếu không có một buổi chiều thu tình cờ hôm ấy.

            Tôi đến Quán Xưa vào một chiều mưa lạnh. Dừng xe như vô thức trước mái hiên nhỏ vì bất giác trên đường phố Hà Nội xa lạ, chữ “Xưa” mộc mạc trên tấm bảng gỗ đánh thức trong tôi một chút gì thân quen đến ngây dại. Chọn một góc mình tôi nơi quán vắng, tôi như dành cho mình một khoảng lặng của tâm hồn để hòa vào không gian rất xưa, rất tuổi thơ tôi. Tôi gặp lại cây đa, bến nước sân đình qua bức tranh gốm đượm buồn thời gian nằm khiêm nhường trên bức tường màu kem nhạt. Tôi trở về những ngày trốn mẹ bắt cá ngoài đồng giữ trưa hè tháng 6 qua từng chiếc đó đơm bố trí khéo léo trong không gian. Từng chiếc bát con, từng đôi đũa tre của Quán Xưa dẫn tôi về với bữa cơm “canh rau muống, cà dầm tương” ngày thơ bé. Rồi sống lại trong tôi những lần hai anh  em tranh nhau miếng cháy giòn rụm đáy nồi qua mẹt cơm cháy thơm lừng mùi mắm tép chấm kèm của Quán Xưa. Chắc hẳn, tuổi thơ nghèo khó của bất kỳ ai cũng gắn bó với những miếng cơm cháy giản dị như vậy. Và trong suốt hành trình trở về tuổi thơ, mỗi đĩa cua đồng rang muối, mỗi đĩa chim câu nướng muối ớt, mỗi nồi cá quả om măng hay đĩa ốc xào chuối đậu lần lượt dẫn tôi về qua từng chặng nghỉ của những ngày bé dại.

            Tôi nhấp một chén rượu như một niềm vui nho nhỏ tôi dành cho tôi những lúc buồn. Bất giác, sống mũi tôi cay cay và ánh đèn trên tường mờ dần trước mắt. Từ khi xa nhà lên thành phố, tôi đã chưa thể gặp lại hương  vị rượu ấu thơ cho đến hôm nay. Hương rượu nếp cái quê cay nồng vẫn vẹn nguyên như những ngày xưa tôi  ngồi mời rượu ông nội trong mỗi bữa tối. Tôi ước sao ông vẫn ở bên chúng tôi, ước sao tôi được bé lại như ngày hôm qua để lại được vuốt ve chòm râu bac, được sà vào lòng ông để ông vỗ về, ôm ấp. Hương rượu thơm cay nồng cũng đủ khiến người ta rưng rưng nhưng chính những kỉ niệm đong đầy trong từng chiếc chén nhỏ kia mới có thể đủ sức níu giữ con người ta như vậy.

          Tôi rời Quán Xưa khi phố xá đã về đêm. Mưa đầu thu lạnh lẽ khiến con phố náo nhiệt ngày thường nay trầm ngâm đến lạ. Tôi lên xe về nhà trong lòng trào lên một sự biết ơn khó tả. Tôi chỉ muốn được gửi lời cảm ơn đến vị chủ quán và những đầu bếp tài ba đã tặng tôi chiếc vé về lại tuổi thơ như thế. Tôi tha thiết được cảm ơn những con người đã ngâm ủ nên thứ hương vị rượu nếp cái tuyệt diệu kia để tôi được sống lại những kí ức bình dị bên những người tôi yêu nhất trên đời. Đường về nhà mưa lạnh nhưng trong tôi ấm áp đến lạ kì bởi tôi hôm nay, một lần nữa được trở về dòng sông tuổi thơ trên bến đò “Quán Xưa” thân thuộc. 

Nhận xét